Industrial

Hãy tạm gác lại những giấc mơ lãng mạn, nếu những hương vị nhẹ nhàng ngọt ngào không làm bạn hứng thú, thì có lẽ bạn thuộc về những thứ mạnh mẽ và bụi bặm của đô thị. Vậy thì, hôm nay, chúng ta sẽ nói về một phong cách dành cho những kẻ thực tế, những người đàn ông đủ trải nghiệm để nhìn thấu vẻ đẹp lấp lánh ẩn sau những thứ thô sần, gai góc nhất.

Đó là INDUSTRIAL (hay còn gọi là Phong cách Công nghiệp).

Nó là dư vị của những nhà kho cũ kỹ ở Brooklyn mờ sương, là tiếng vọng từ những xưởng may bỏ hoang ở Soho thập niên 70 . Một nơi đã được hồi sinh, được “thổi hồn” để trở thành thánh địa của những nghệ sĩ khát khao tự do sáng tạo.

Vì là vẻ đẹp của “Kết cấu lộ thiên”. INDUSTRIAL khước từ sự giả tạo. Nó không che giấu sự thật trần trụi. Nó phơi bày toàn bộ “cơ bắp”, gân cốt của ngôi nhà ra cho cả thế giới chiêm ngưỡng. Một vẻ đẹp không cần phấn son, nhưng đầy mạnh mẽ và uy lực.

DNA của Industrial chính là sự tôn vinh thầm lặng dành cho lịch sử lao động, được gói ghém tinh tế trong lớp vỏ bọc hiện đại.

Để thể hiện được điều này, các bạn hãy nhớ rằng

Đầu tiên, hãy giữ Trần nhà “Trần trụi”: Đây là sự kiêu hãnh của kết cấu. Đừng bao giờ phạm sai lầm đóng những tấm trần thạch cao phẳng lỳ, vô hồn đè nén không gian. Hãy để lộ những đường ống nước, hệ thống thông gió và những thanh dầm ngang dọc.. Hãy sơn chúng thành màu đen huyền bí hoặc giữ nguyên màu kim loại . Đó không phải là sự bừa bộn, mà chính là hệ thống “mạch máu” đang vận hành sự sống cho ngôi nhà. Tại sao phải giấu đi sự sống đó chứ ?

Kế đến, luôn tận dụng Gạch thô và Bê tông : Nếu bạn may mắn sở hữu một bức tường gạch đỏ cũ kỹ, xin hãy trân trọng nó như một kho báu vô giá. Đừng trát vữa, đừng che đậy. Sự loang lổ, xù xì, những vết nứt của gạch nung mang lại hơi thở ấm áp, một chút hoài niệm lịch sử mà không một loại sơn đắt tiền nào có thể sao chép được. Nó là dấu ấn của thời gian ngưng đọng lại ngay trong chính không gian sống của bạn

Tiếp theo là Bản giao hưởng của Kim loại Đen và Gỗ Tái chế : Hãy tưởng tượng những khung cửa sổ thép chia ô nhỏ đón nắng chiều, những chiếc cầu thang sắt, hay chân bàn ghép từ ống nước cũ. Nhưng hãy xoa dịu sự lạnh lẽo đó bằng gỗ tái chế, loại gỗ hằn lên những vết đinh, vết xước, bạc màu sương gió từ những công trình cũ. Sự kết hợp này giống như một người đàn ông: bên ngoài cứng rắn, sắt đá, nhưng bên trong lại trầm lặng và đầy chiều sâu.

Cuối cùng, hảy thể hiện Khát vọng tự do: bằng không gian mở : Industrial sinh ra từ những nhà kho rộng lớn, nơi không có ranh giới. Vì thế, nó căm ghét những vách ngăn vụn vặt, tù túng. Phòng khách, bếp, phòng ăn phải nối liền nhau thành một khong gian rong lon, thoáng đãng. Khi đó, tầm mắt bạn sẽ được mở rộng phóng khoáng, tự do như chính tâm hồn bạn vậy.

Đặc tính của Industrial tuy rất rỏ ràng, nhưng hãy cẩn thận,vì ranh giới giữa một căn hộ Industrial “chất chơi”, nghệ thuật và một… cái nhà kho lạnh lẽo, vô cảm là cực kỳ mong manh. Sai lầm lớn nhất mà mọi người hay mắc phải đó là : Họ làm nó quá LẠNH và quá CỨNG. Toàn sắt, đá, và một màu xám xịt u buồn.

Hôm nay Hestia sẽ cho bạn biết điều này, bí quyết để biến không gian Industrial thành tổ ấm thực thụ, nằm ở: “SỰ NAM TÍNH ẤM ÁP”

Vũ khí bí mật đầu tiên là Da thuộc. Đừng dùng vải nỉ tầm thường. Một chiếc ghế sofa Chesterfield màu da bò cháy sém hoặc nâu sẫm, với những nút bấm cổ điển, là mảnh ghép hoàn hảo nhất. Chất liệu da mang lại sự sang trọng, điểm chạm êm ái, và đặc biệt, càng dùng càng đẹp, càng sờn càng phong cách.

Thử hai là Ánh sáng : tuyệt đối không dùng ánh sáng trắng chói lòa. Hãy tìm về những bóng đèn dây tóc với ánh sáng vàng cam dìu dịu. Hay những chiếc đèn treo thả trần bằng sắt cũ kỹ sẽ tạo ra những vùng sáng tối đầy tâm trạng. Nó sẽ biến sự lạnh lẽo của kim loại thành sự lãng mạn, quyến rũ của một quán Jazz bar lúc nửa đêm, nơi bạn muốn thả mình xuống và quên đi thế giới bên ngoài.

Industrial không dành cho những người thích sự bóng bẩy, hoàn hảo không tì vết. Nó dành cho những người trân trọng quá khứ, những người đủ tinh tế để hiểu rằng một vết xước trên sàn gỗ hay một mảng tường gạch bong tróc đều có câu chuyện riêng để kể, đều có linh hồn.

Đó là vẻ đẹp của sự từng trải, và của những vết sẹo đầy kiêu hãnh.